NSND Vương Hà kể ký ức về NSND Bạch Tuyết khi diễn Thái hậu Dương Vân Nga
"Phát súng" đầu tiên diễn ra trên đường phố Austin, bang Texas vào cuối tuần qua, khi một người ủng hộ nhiệt thành Justin Baldoni đã biểu tình bên ngoài rạp Paramount trước buổi ra mắt bộ phim mới Another Simple Favor của Blake Lively - vợ Ryan Reynolds.Được biết, trước khi Lively xuất hiện, một người biểu tình được nhìn thấy đã cầm tấm biển có dòng chữ "Công lý cho Justin Baldoni" cùng chiếc áo phông in dòng chữ "Blake Lied" (Blake đã dối trá"). Một người dùng trên mạng xã hội X sau đó thừa nhận đó là mình và cho biết thêm: "Tôi là người biểu tình duy nhất giành lại công lý cho Justin ở đó. Tôi có một số cảnh quay cô ta trò chuyện với đám đông" và kêu gọi mọi người "theo dõi, đăng ký" tài khoản của mình để biết nội dung sắp tới.Người biểu tình này trước đó cũng có lịch sử ủng hộ nhiệt thành cho Johnny Depp trong phiên tòa xét xử tội phỉ báng của nam tài tử đối với vợ cũ Amber Heard.Lively đã đi thảm đỏ và có mặt trong buổi chiếu phim nhưng bỏ qua các cuộc phỏng vấn báo chí. Trong rạp chiếu cô cũng không phát biểu trước đám đông.Chia sẻ về nữ diễn viên, đạo diễn Paul Feig cho biết: “Cô ấy là cộng sự tuyệt vời và rất thông minh. Cô ấy và Anna Kendrick là hai trong số những diễn viên nhạy bén nhất mà tôi từng làm việc cùng. Mỗi ngôi sao điện ảnh đều có quan điểm riêng về công việc của họ, nhưng tôi thấy không ai không có đam mê, tâm huyết mà có thể hoàn thành tốt cả. Tôi thích cách Blake làm việc...”.Lively đang kiện Baldoni, người đóng chung và là đạo diễn của bộ phim It Ends With Us năm ngoái vì tội quấy rối tình dục và vì đã tiến hành chiến dịch bôi nhọ cô trên phương tiện truyền thông. Baldoni, ngược lại, cũng có hành động tương tự khi kiện vợ chồng Lively, Reynolds vì tội phỉ báng. Tính đến nay, đây là một trong những cuộc chiến pháp lý gay gắt nhất trong lịch sử Hollywood gần đây, sau vụ Johnny Depp và Amber Heard tốn nhiều giấy mực của truyền thông.Trại mộc Sáu Bảnh - Truyện ngắn dự thi của Chung Thanh Huy (TP.HCM)
Theo ông Đỗ Hà Nam, Phó chủ tịch VICOFA, quy định mới của Liên minh Châu Âu (EU) về chống phá rừng bắt buộc các DN xuất khẩu phải đảm bảo các sản phẩm được bán ở thị trường EU không dẫn đến nạn phá rừng và làm suy thoái rừng. Hiện tại, sản phẩm cà phê của VN xuất khẩu là nguồn cung có tỷ lệ an toàn cao nhất so với những tiêu chí mà thị trường EU yêu cầu. Đây là một lợi thế rất lớn của cà phê VN trong thời gian tới so với các nguồn cung khác.
1 cục phải giải quyết 2.000 hồ sơ, thủ tục hành chính 1 ngày 'là khủng khiếp'
Những bài học tưởng chừng chỉ có cấp tiểu học, nhưng học sinh lớn nhất trong lớp cũng vừa bước qua tuổi 33. Không lương, không thưởng, không đồng nghiệp, chỉ có sự cần mẫn và yêu học sinh là thứ mà giữ "bà giáo" hằng ngày đến với lớp học tình thương. Bằng tất cả sự thấu cảm của mình, "bà giáo" đã mở ra cuộc đời mới cho nhiều học sinh "đặc biệt" trong lớp học đặc biệt của mình.
Thật vậy! Để đủ sức chứa đựng một nội dung đồ sộ và lớn lao như thế, Ly rượu mừng có cấu trúc như một Rondo (*) trong hình hài một ca khúc vậy. Ở đó, các phiên khúc như những episode luân phiên nhau xoay quanh một điệp khúc. Chính các phiên khúc này mỗi lần quay trở lại đều thay đổi, mục đích là không bỏ sót một thành phần nào trong xã hội. Mỗi thành phần xã hội ấy tương ứng với một episode. Trong tính chất chung của điệu waltz với âm nhạc tươi sáng và lạc quan, nếu bạn để ý kỹ, sẽ thấy episode đại diện cho những người lính, những người hy sinh đời mình cho đất nước, giai điệu bỗng trầm buồn hơn khi nó được ly điệu về điệu thứ song song. Rồi lại tiếp tục về chủ âm bằng hình ảnh thật cảm xúc khiến ta liên tưởng đến người mẹ già trông ngóng đàn con là những chiến sĩ trở về:
Bảng xếp hạng mới nhất, lịch thi đấu đội tuyển Việt Nam - Thái Lan: Không sợ hãi
Năm 1994, Hội An yên bình và ít du khách quốc tế. Bộ ảnh của Simon O'Reilley, người Anh, trên báo Hồng Kông SCMP tái hiện vẻ đẹp cổ kính của Hội An 1994, trước khi nơi đây trở thành điểm đến phổ biến toàn cầu. Simon O'Reilley vừa trở lại Việt Nam, cụ thể là Hội An, trong chuyến đi gần đây đã nhận thấy đất nước này thay đổi mạnh mẽ như thế nào trong 30 năm qua.Hội An ngày nay là điểm đến yêu thích của khách du lịch. Phố cổ có từ thế kỷ 15 và là thương cảng quan trọng giữa châu Âu, Ấn Độ, Nhật Bản và Trung Quốc. Thời điểm 1994, Hội An còn là một thị trấn ven biển, được kiến trúc sư kiêm nhà bảo tồn người Ba Lan Kazimierz Kwiatkowski bảo tồn và UNESCO công nhận Di sản thế giới vào năm 1999."Chúng tôi đến Hội An vào năm 1994, sau khi đi xe máy từ Đà Nẵng vào, chỉ có đúng hai khách du lịch trong thị trấn: bạn cùng phòng Andy và tôi. Chúng tôi thực sự không nhìn thấy bất kỳ người nước ngoài nào trong chuyến thăm của mình", Simon O'Reilley viết trên SCMP.Simon đi theo tiếng hò reo và phấn khích xuống sông. Có nhiều người ở trên bờ đang xem đua thuyền. Khi bị phát hiện, cả hai được gọi lại và người dân đưa cho họ hai chiếc ghế và khăng khăng bắt ngồi ngay cạnh bờ sông.Ngôn ngữ chung của anh lúc đó mở rộng thành "cảm ơn", "có", "không" và "xin chào". Có rất nhiều nụ cười, vỗ tay vào lưng và bắt tay. Sau đó, hai chai bia được đưa vào tay vị khách phương xa, họ trở thành khách danh dự của sự kiện.Các đội chèo thuyền bằng những mảnh gỗ, ván và một vài mái chèo, nhưng chúng rất chắc chắn và thuyền di chuyển khá nhanh. Với bia, hải sản và đám đông vui vẻ hò reo cổ vũ, huýt sáo, đây thực sự là sự kiện thể thao hoàn hảo."Chúng tôi đã đi tham quan bãi biển Cửa Đại. Ngày nay, nơi đây có rất nhiều khu nghỉ dưỡng, ghế tắm nắng, dù; hồi đấy chỉ là một bãi cát đẹp trải dài.Sau đó, chúng tôi đi bộ quanh thị trấn; nơi này chủ yếu là những ngôi nhà màu vàng đóng cửa, một vài xe bán bánh mì và những con đường cát vắng vẻ. Không có đám đông du khách, không có đèn lồng, không có quán bar, không có cửa hàng bán cà phê, thời trang hay nghệ thuật. Có người nói rằng điện chỉ mới có trong vài tháng", Simon nhớ lại.Anh kể, phải nói rằng các món ăn Việt Nam và các món ăn địa phương mà chúng ta thưởng thức tại các nhà hàng ngày nay đơn giản là không tồn tại vào thời điểm đó. Các món ăn được phục vụ không đáng nhớ lắm, ngoại trừ món bánh mì tuyệt hảo.Các xe bán bánh mì có tủ kính bằng gỗ đựng bánh mì nhỏ và nhân bánh bên trong. Một trong những nhân bánh là pa tê thịt heo. Khay bánh này được để ngoài nắng cả ngày mà không có tủ lạnh..."Thị trấn vắng vẻ, buồn ngủ này quyến rũ trong vẻ đẹp đã phai tàn của nó, và người dân Hội An, giống như mọi nơi khác mà chúng tôi đến trong cả nước, vô cùng thân thiện; họ luôn có vẻ vui khi thấy chúng tôi và muốn nói chuyện với chúng tôi", anh mô tả.Hồi đó, Hội An dường như chỉ có một khách sạn trong tòa nhà cũ. Người bảo vệ ngồi trong vườn với bạn bè của mình, chơi đàn ghi ta.Ngoài Hà Nội và TP.HCM, thời điểm đó giao thông thưa thớt. Có xe đạp, xích lô, xe tay ga, xe đẩy tay, xe tải và xe buýt cổ, và nhiều chiếc ô tô còn lại từ những năm 1960..."Một điều khác mà tôi nhớ rất rõ là rất nhiều lần các thanh niên Việt Nam tiến đến gần tôi, tươi cười và hỏi tôi có muốn đánh nhau không! Không phải theo kiểu đe dọa, mà giống như một bài kiểm tra sức mạnh hơn. Tôi cao 195 cm và có lẽ nặng gấp hai lần rưỡi họ.Kịch bản còn lại là "Hãy đến uống với chúng tôi!" nhanh chóng biến thành một cuộc thi uống rượu. Thường là bia hoặc một loại rượu mạnh kinh khủng nào đó được uống từ những chiếc bát nhỏ", Simon nhớ lại.
